HUYỀN THOẠI VĨNH SƠN

HUYỀN THOẠI VĨNH SƠN

Huyendieutho

 

 

Khi bàn tay của BokRok, Bok Xep

Ngủ quên trong vẻ đẹp tự đại ngàn

Khi trường ca A Khan dần bặt thiếp

Những linh hồn khô rét với thời gian.

 

Thác Lơ Pin cuốn mặt trời hung dữ

Réo núi rừng, nhuộm đỏ đất BaZan

Thác hoang dã như ngực người sơn nữ

Đẹp hoang lương đôi bầu vú căng trần !

 

Dòng Dak Phan mang cuộc đời lặng chảy

Trầm buồn vào cả khúc nhạc Blơng Khơng

Dòng nước xanh như mắt nhìn hoang dại

Ném tình yêu qua bóng tối bạt ngàn.

 

Ôi, cuộc sống BaNa đầy heo hút

Như vầng trăng giá buốt thuở hồng hoang !

Nhát Chăm Pac vung cuộc đời cay cực

Lăn lóc cùng ngọn lữa đốt rẫy nương…

 

Một ngày kia, giữa đại ngàn giông gió

Tiếng chim kêu rộn rã khúc trữ tình

Đồng bào anh em áo hằn bụi đỏ

Đạp núi đồi tìm bí mật Măng Linh.

 

Măng Linh rùng mình chuyển rung trời đất

Hóa mặt trời từ sức mạnh Lơ Pin

Từ đấy Măng Lung đi vào cõi chết

Trả lại  bản làng đến với văn minh .

 

Từ đấy người Ba Na thôi nghèo đói

Có Vĩnh Sơn phù phép mỗi vụ mùa

Gọi được biển về vui cùng rừng núi

Gọi muối về được cả những ngày mưa.

 

Làng buôn bừng lên như màu lộc biếc

Hồn đại ngàn thức dậy giữa nhà rông.

Bài Hơ Mon cứ dài ra da diết

Tiếng chiêng reo náo nức cả đồng bằng !

Advertisements

HUYỀN THOẠI CÙ-MÔNG

Hồng Sinh

Ngàn xưa từ đất An Khê

Đổ về Đa Lộc bề bề núi giăng

Trải qua bao cuộc trầm thăng

Âm binh tụ lại nương trăng hại người

Hoa màu chẳng được tốt tươi

Lại thêm Beo giữ hút dời nước sông

Ruộng đồng hạn hán bỏ không

Dân tình ai oán ngước trông về Trời

Xót thương-Trời thấu lòng người

Lục Xà sai xuống giúp đời trừ tinh

Cù-Mãng vâng lệnh Thiên Đình

Ngày đêm phủ phục đặng rình Beo hung

Đầu từ Xuân Lộc oai hùng

Vươn ra Ghềnh Ráng trùng trùng núi giăng

Thân Rồng cuồn cuộn mây trăng

Núi cao lớp lớp tựa ngàn tinh binh

Đuôi thì níu dãy Ngọc Linh

“Bài sơn đảo hải” uy linh bời bời (*)

Giao tranh kéo mấy năm trời

Chớp giăng, sấm giật, tối trời mưa tuôn

Beo tinh chịu phép càn khôn

Thiên đình qui phục không còn tác oai

Dứt bao khổ hạnh kéo dài

Dân làng nô nức ương tai qua rồi

Nhớ ơn công đức muôn đời

Cù-Mãng tên gọi Rắn Trời mà nên

Trải qua biết mấy biên niên

Còn vang huyền thoại gắn liền… “Cù Mông”(*)

Tiếp tục đọc