• KHÚC HÁT QUÊ TÔI

  • GIẬN MÀ THƯƠNG

  • TẶNG VỢ YÊU !

  • H.CƯỚI ĐỨC-TẶNG

  • HÌNH ẢNH BOBO

  • KH. HÁT SÔNG QUÊ

  • Categories

  • Trao đổi trực tuyến với Hồng Sinh tại đây !

  • Bạn thích và muốn tự học môn Khiêu vũ hãy bấm vào đây!

  • Tìm hiểu dịch vụ do Hồng Sinh cung cấp bấm vào đây !

  • Bài viết mới

  • Hình ảnh thị xã Cao Bằng bị quân Trung Quốc bắn phá tan hoang do nhiếp ảnh gia Trần Mạnh Thường ghi lại. Khi đó, ông là cán bộ phòng biên tập ảnh của Nhà xuất bản Văn hóa được tăng cường lên biên giới phía Bắc cuối năm 1978. Từ lúc chiến sự xảy ra đến đầu tháng 3/1979, ông theo chân công an vũ trang đi khắp chiến trường Cao Bằng, ghi lại những hình ảnh chân thực của cuộc chiến 38 năm trước bằng một chiếc máy ảnh và 20 cuộn phim.

  • Cô bộ đội bế bé gái theo mẹ đi tản cư tại chân cầu Tài Hồ Sìn (Hòa An, Cao Bằng). Mẹ của bé trúng đạn quân Trung Quốc bị thương nặng, được bộ đội đưa về tuyến sau. "Tình hình khi ấy rất khẩn trương, ai cũng hoang mang vì không nghĩ Trung Quốc lại đưa quân tràn qua bắn phá", ông Thường kể.

BIÊN GIỚI PHÍA BẮC ĐẦU THÁNG 2-1979, NHỮNG NGÀY TRƯỚC KHI NỔ SÚNG

Biên giới phía Bắc đầu tháng 2/1979, những ngày trước khi súng nổ

                                                               ĐẠI TÁ ĐẶNG VIỆT THỦY

                                                                     Nguồn: Giaoduc.net.vn

             LTS: Đại tá Đặng Việt Thủy cung cấp thông tin về một số sự kiện về phòng thủ sẵn sàng chiến đấu bảo vệ Tổ quốc của quân và dân ta trước cuộc chiến tranh Biên giới phía Bắc tháng 2 năm 1979.

chien_tranh_4

       Sau ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng 30/4/1975, cách mạng Việt Nam chuyển sang thời kỳ mới, thời kỳ đất nước thống nhất, tiến lên xây dưng chủ nghĩa xã hội. 

Nhiệm vụ cấp bách của cả nước lúc này là tập trung khôi phục và phát triển kinh tế, nhanh chóng khắc phục hậu quả nặng nề do chiến tranh tàn phá.

Đối với các đơn vị quân đội có nhiệm vụ vừa tham gia xây dựng kinh tế kết hợp với quốc phòng, chủ yếu tập trung vào vùng biên giới, nơi xung yếu, làm giao thông, kết hợp trồng rừng… vừa huấn luyện, công tác và sẵn sàng chiến đấu.

Tiếp tục đọc

LẠI MỘT XUÂN NỮA KHÔNG VỀ !

                    LẠI MỘT XUÂN NỮA KHÔNG VỀ !

                                                                         Hồng Sinh

.
                   Có ai hiểu nỗi lòng người xa xứ
                   Cứ mỗi độ mùa Tết đến Xuân về
                   Yêu quê hương thương nhớ đến tái tê
                   Nghe tiếng vọng tận từ trong tiềm thức.
.
                   Quê hương ơi, nhiều đêm không ngủ được
                   Nhớ về Người như nỗi nhớ em yêu
                   Lỗi hẹn nhé xin được Người tha thứ
                   Hẹn ngày về khi dừng bước phiêu du !


—–
Đ.T.S

12669538_983359338416643_4952303516479535386_n

GẶP LẠI NGƯỜI XƯA !

                        GẶP LẠI NGƯỜI XƯA !

                                                              Hồng Sinh

.
Anh muốn nhốt em vào trong trí nhớ
Cho trăm năm quên lãng một cuộc tình
Anh muốn tự đóng cửa trái tim mình

Để yêu thương theo thời gian vụn vỡ.
.
Nhưng em ơi sao lòng anh không nỡ
Ta tình cờ hay duyên số định trao
Gặp em rồi nỗi nhớ cứ nôn nao
Tim loạn nhịp và tiếng lòng thổn thức.
.
Trong đêm lạnh bỗng giật mình tỉnh giấc
Gọi tên em chỉ là trong tiềm thức
Nhưng anh biết nỗi đau là rất thực
Bởi anh còn yêu lắm… một người xưa !

.

Đ.T.S

cho-phu-tai-hong-sinh-dang-trung-sinh

THÁNG CHẠP RỒI, EM VỀ LẠI QUÊ KHÔNG ?

THÁNG CHẠP RỒI, EM VỀ LẠI QUÊ KHÔNG ?

                                                                                      Hồng Sinh

.
                Chiều tháng Chạp đường như một dòng sông
                Người hối hả ngược xuôi cười rộn rã
                Anh một mình ngồi yên trên ghế đá
                Nhớ về em nỗi nhớ đến nao lòng.
.
               Tháng Chạp rồi em trở lại quê không
               Cho anh gửi nỗi niềm thương về đó
               Nơi kỷ niệm ngày xưa hai đứa
               Đón Đông về trong chiếc áo mong manh.
.
              Qua lâu rồi những năm tháng khó khăn
              Quê mình giờ nhà mọc lên như phố
              Bãi cỏ chăn trâu ngày xưa đâu còn nữa
              Cây rơm không còn mọc trước sân đình.
.
              Em còn nhớ cứ mỗi buổi bình minh
              Hai đứa cùng chung đường đến lớp
              Nhưng cứ thế không bao giờ bắt kịp
              Chỉ lén nhìn những lúc sắp chia tay.
.
              Có một chiều cũng như buổi chiều nay
              Em bẽn lẽn tiễn anh vào bộ đội
              Có ai ngờ cái cầm tay bắt vội
              Xa nhau rồi, hơi ấm mãi còn đây…!


——
Đ.T.S

12963350_987246968049775_3353922072387696445_n

VỀ QUÊ EM NHÉ !

                                    VỀ QUÊ EM NHÉ !

                                                                                    Hồng Sinh

.
                       Anh muốn dẫn em về lại quê xưa
                       Tìm nét tuổi thơ trong tiếng cười trong vắt
                       Những viên cuội hai đứa cùng góp nhặt
                       Tắm mưa chiều, cất câu hát đồng dao.
.
                      Anh dẫn em về trường cũ năm nao
                      Tìm nét thơ ngây trên nụ bàng e ấp
                      Cánh phượng hồng nằm im trong ngăn cặp
                      Ghế đá sân trường rạo rực đón mùa thi.
.
                      Trở lại làng xưa, nơi em tiễn anh đi
                      Những tháng ngày cách xa nhau biền biệt
                      Những cánh thư với lời yêu tha thiết
                      Đón anh về sau năm tháng chia li.
.
                      Về quê em nhé, chúng mình sẽ cùng đi
                     Tìm lại tuổi thơ khi mái đầu điểm bạc
                     Dù đã biết thời gian không hoàn tác
                      Vẫn mơ về, tìm lại nét thơ ngây… !


—–
Đ.T.S

hong-sinh-dang-trung-sinh-1

ANH VẪN GỌI TÊN EM !

                          ANH VẪN GỌI TÊN EM !

                                                                         Hồng Sinh
.
                    Đêm se lạnh màn sương giăng bàng bạc
                    Gọi tên em trong nỗi nhớ cồn cào
                    Em ! giờ này em đang ở nơi nao
                    Có biết chăng có một người đang nhớ.
.
                   Vẫn biết rằng ngày xưa mình lầm lỡ
                   Tuột tay em trong luyến tiếc nghẹn ngào
                   Rồi thời gian tưởng xóa hết nỗi đau
                   Nhưng sao vẫn cứ hằn lên năm tháng.
.
                  Em có biết trong men say choáng váng
                  Anh lại tìm về với những kỷ niệm xưa
                  Để nỗi nhớ cứa lòng đau tê tái
                  Cho nỗi buồn vơi bớt… tháng năm dài !


——-
Đ.T.S

hong-sinh-dang-trung-sinh

ĐI HOANG

ĐI HOANG.

                                                  Hồng Sinh
.
Ta – Em hai kẻ dại khờ
Lạc trong cõi mộng, tìm bờ vai nhau
Tình như duyên kiếp từ lâu
Trao nhau dâng hết, quên sầu tháng năm.
.
Một ngày ví tựa trăm năm
Đắm say, quyến luyến như tằm nhả tơ
Giật mình chợt tỉnh cơn mơ
Ta về bên ấy…, hai bờ đợi nhau…!


—-
Đ.T.S

15823549_1208990372542099_3452700955334075143_n